Mình nhớ tới hồi đợt còn chưa dịch, bố mình bị công ty cắt giảm nhân sự. Bố vốn đã không phải trụ cột kinh tế trong gia đình, nay bị như vậy có lẽ càng khó cho bố để mở lời với mẹ. Lúc đó mình còn nhỏ nên cũng không suy nghĩ nhiều. Mãi sau này bố mới kể riêng, đợt ấy bố vốn đã bị cắt giảm từ nửa năm trước, nhưng sợ mẹ biết và lo, nên trong nửa năm đó ngày nào bố cũng chạy xe máy đi vòng vòng ngoài đường từ sáng tới khi tan tầm mới về, kiếm xem có việc gì để làm không. Thấy thương bố vô cùng...
Trong guồng quay của công việc, của những áp lực cơm áo, có những biến cố mà người trong cuộc chẳng thể nói ra, chẳng phải vì thiếu tin tưởng, mà là vì lo cho gia đình. Những ngày bố giả vờ bận rộn, không phải để giấu đi thất bại, mà để giữ lại chút bình yên cho mái nhà nhỏ.
Lớn lên mới thấy là, hoá ra thế hệ bố mẹ mình cũng từng bất ổn, cũng từng mất phương hướng, cũng từng thất nghiệp. Chỉ là họ không gọi tên được những điều ấy như bọn mình bây giờ.
Và vì không có từ ngữ, nên họ chọn im lặng. Chọn làm đủ mọi cách để những người họ thương không phải chịu thêm một nỗi lo nào nữa.
Đi làm chưa bao lâu, mà mình thấy thương bố mẹ quá…
💬 Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!