Trả lời: 元至

Nguồn:  https://www.facebook.com/share/p/1ERMNz7hpt/

Tôi có một cậu bạn học cùng cấp ba.


Cậu ấy cao 1m85, ngoài việc da hơi ngăm thì mày rậm mắt to, nhìn chung thuộc kiểu đẹp trai.


Thỉnh thoảng đi công tác Hồng Kông, cậu ấy lại nhắn WeChat cho tôi:


“Này bạn cũ, tớ đang mua quà cho vợ, hỏi cậu chút nhé. Con gái thường thích kiểu gì?”


Lúc thì chụp quầy mỹ phẩm hỏi loại nào tốt để mua nguyên bộ chăm sóc da cho vợ; lúc mua túi lại gửi liên tiếp mấy tấm ảnh nhờ tôi chọn giúp.


Tôi hỏi:


“Sao không hỏi thẳng vợ cậu xem cô ấy thích gì?”


Cậu ấy cười:


“Cô ấy tiết kiệm lắm. Lần nào hỏi cũng bảo không cần, nhưng tớ vẫn muốn mua cho cô ấy nên mới hỏi ý kiến cậu.”


Tôi từng giúp cậu ấy chọn cả bộ SK-II, túi LV và dây chuyền Tiffany cho vợ.


Cậu ấy kể, lần nào nhận quà vợ cũng trách yêu:


“Tiêu nhiều tiền thế làm gì, mình còn đang thuê nhà ở Thâm Quyến mà.”


Nhưng thực ra cô ấy rất vui.


Lúc đó tôi chưa biết nhiều về vợ cậu ấy, chỉ nghe nói hai người là bạn học đại học.


Lần đầu tôi gặp cô ấy là khoảng năm 2018.


Tết năm đó, mấy bạn cấp ba hẹn gặp nhau, cậu ấy dẫn theo vợ và đứa con hai tuổi.


Mắt cô ấy hơi lệch, môi bị sứt và hếch lên.


Dùng từ “xấu” để miêu tả ngoại hình một cô gái thì thật thiếu lịch sự, nhưng ở đây tôi chỉ đang mô tả khách quan.


Điều đó khiến mọi người khá bất ngờ.


Bởi bạn tôi vốn đã đẹp trai, lại từng đi nghĩa vụ quân sự từ thời đại học. Vài năm rèn luyện trong quân ngũ khiến cậu ấy càng cao ráo, cứng cáp và phong độ hơn.


Trong buổi gặp mặt, cậu ấy rất tự nhiên giới thiệu vợ với mọi người.


Cô ấy cũng thoải mái chào hỏi, tính cách hoạt bát, cởi mở.


Đứa con thì xinh xắn, đáng yêu.


Suốt bữa ăn, cậu ấy vừa bế con, vừa đút cơm cho con, lại còn không quên gắp thức ăn cho vợ.


Ai cũng có lòng tò mò.


Có người vòng vo hỏi vì sao cậu ấy lại cưới cô ấy, cũng có người lén bàn tán về hai vợ chồng.


Mùa hè năm 2019, tôi đi công tác Thâm Quyến.


Biết tin, cậu ấy hẹn tôi đi ăn khuya.


Hôm đó mưa rất to.


Cậu ấy lái xe đến khách sạn đón tôi, còn quán ăn là do vợ cậu ấy đặt giúp.


Vợ cậu ấy không đi, ở nhà trông con ngủ.


Vừa ăn vừa trò chuyện, tôi mới biết hóa ra trước đây cô ấy không hề có ngoại hình như bây giờ.


Hai người yêu nhau từ năm hai đại học.


Là cậu ấy theo đuổi cô ấy trước.


Sau đó cậu ấy nhập ngũ, hai người yêu xa.


Đến khi quay lại học tiếp, cô ấy đã tốt nghiệp và đi làm, họ vẫn tiếp tục yêu xa.


Ngay sau khi cậu ấy tốt nghiệp và bắt đầu đi làm, vợ cậu ấy chuyển đến thành phố nơi cậu ấy sống để làm việc thì gặp tai nạn giao thông.


Sau tai nạn, cậu ấy vừa đi làm vừa chăm sóc cô ấy.


Cậu ấy kể:


“Lúc đó bọn tớ không có tiền, nhà cô ấy cũng chẳng khá giả. Bố mẹ tớ phải từ quê chạy lên Thâm Quyến để trả viện phí.”


Cô ấy mất hơn một năm tập phục hồi chức năng mới có thể đi lại được.


Ngay khi cô ấy đi được, cậu ấy lập tức đăng ký kết hôn.


Cậu ấy nhìn tôi rồi nói:


“Bạn cũ à, cậu biết không… Bây giờ nhìn vợ tớ thế này, tớ đã mãn nguyện lắm rồi. Đừng thấy cô ấy không còn xinh như trước mà nghĩ khác. Khi gặp tai nạn, cô ấy suýt mất mạng, hôn mê hơn hai mươi ngày mới tỉnh lại. Lúc đó tớ chỉ cầu mong cô ấy sống được. Chỉ cần cô ấy còn sống, nhất định tớ sẽ cưới cô ấy. Tớ không thể chấp nhận nổi việc mất cô ấy.”


Rồi cậu ấy lại đầy tự hào kể với tôi về sự kiên cường của vợ mình.


Để phục hồi chức năng, cô ấy đã cắn răng chịu đau tập đi từng bước.


Sau khi hồi phục, cô ấy cũng không dựa dẫm vào chồng mà kiên trì gửi hồ sơ xin việc, mỗi ngày đều đối mặt với những ánh nhìn kinh ngạc của người khác để đi làm.


Cô ấy làm trong ngành ngoại thương và đã phải đánh đổi rất nhiều vì công việc.


Hôm đó ngoài trời mưa như trút nước, cả nhà hàng rất yên tĩnh.


Tôi cứ lặng lẽ nghe cậu ấy kể về vợ mình.


Mỗi lần nhắc đến vợ, mắt cậu ấy lại sáng lên.


Cậu ấy nói:


“Cậu biết không, bây giờ vợ tớ kiếm được 17.000 tệ một tháng. Nhưng chẳng ai biết cô ấy đã phải nỗ lực đến mức nào để có được ngày hôm nay.”


17.000 tệ/tháng ở Thâm Quyến – nơi có mức thu nhập rất cao – thực ra không phải con số quá nổi bật.


Nhưng tôi có thể tưởng tượng, một cô gái sau tai nạn phải rời xa công việc suốt hai, ba năm, gương mặt gần như bị hủy hoại, đã phải chịu biết bao áp lực và ánh mắt của người đời mới có thể đứng vững trong môi trường làm việc.


Bạn tôi cứ lặp đi lặp lại:


“So với việc mất cô ấy, bây giờ thế này tớ đã thấy mình may mắn lắm rồi.”


Tôi hỏi:


“Bố mẹ cậu có phản đối không?”


Cậu ấy lắc đầu:


“Không. Bố mẹ tớ chưa từng nói một lời phản đối. Hai người chỉ vội vàng lên Thâm Quyến trả khoản viện phí rất lớn và chỉ mong cô ấy khỏe lại.”


Khoản tiền viện phí đó…


Chính là tiền bố mẹ cậu ấy dành dụm để sau này mua tiền đặt cọc căn nhà ở quê cho con trai.


Thế nên khi kết hôn, cậu ấy nói mình gần như chẳng có gì trong tay.


Lúc ấy hai vợ chồng vẫn thuê nhà ở Thâm Quyến.


Sau này cậu ấy nghỉ việc để tự kinh doanh.


Hai vợ chồng kết hôn, sinh con ngay trong căn nhà thuê ấy.


Cậu ấy nói:


“Tớ phải cố gắng mua nhà để vợ con có thể sống lâu dài ở Thâm Quyến.”


Ngày nào cậu ấy cũng làm việc đến tận nửa đêm để xử lý đơn hàng.


Cậu ấy bảo, đó cũng là lý do chỉ có thể mời tôi ăn khuya, vì ban ngày bận đến mức không có thời gian.


Quán ăn hôm đó là do vợ cậu ấy chọn và đặt trước.


Cậu ấy nói hai vợ chồng thường xuyên đến đây.


Có một món ăn mà vợ cậu ấy chưa từng gọi.


Trước khi thanh toán, cậu ấy lại gọi thêm món đó để mang về cho vợ nếm thử.


Ăn xong, trời vẫn mưa.


Cậu ấy lái xe đưa tôi về khách sạn.


Lúc chia tay trước cửa khách sạn, tôi chợt nghĩ:


Một người chân thành như cậu ấy, thành phố phồn hoa nhất phương Nam này rồi sẽ không phụ lòng những nỗ lực và tấm lòng của cậu.


Hai năm trước, cậu ấy đã mua được nhà ở Thâm Quyến.


Vợ cậu ấy cũng tiếp tục phẫu thuật chỉnh sửa khuôn mặt, đôi môi giờ đã trở lại bình thường.


Cậu ấy nói:


“Vợ tớ muốn mình đẹp hơn thì tớ chỉ cần ủng hộ và trả tiền là được.”


Trước đây tôi từng kể về một người bạn học khác tên L.


Khi vợ đang trong thời kỳ cho con bú, L ngoại tình.


Sau khi ly hôn còn chặn liên lạc vợ cũ và không chịu trả tiền cấp dưỡng cho con.


Bạn tôi từng rất thân với L.


Nhưng sau những việc L làm, cậu ấy đã mắng thẳng một trận rồi cắt đứt quan hệ.


Hôm ăn khuya, nhắc đến L, cậu ấy khinh thường nói:


“L còn mặt dày bảo vợ mang thai xong thì tính tình khó chịu, cho con bú nên vóc dáng xuống cấp.”


Rồi cậu ấy nói:


“Có giỏi thì L tự mang thai đi. Hai vợ chồng rồi ai cũng sẽ già, cũng sẽ xấu đi. Đừng lấy mấy cái cớ đó để bao biện cho sự vô đạo đức của mình.”


Chính vì vậy mà cậu ấy tuyệt giao với L.


Vậy nên…


Nếu bạn cảm thấy bạn gái mình khiến bạn “mất mặt”, thì không phải cô ấy thật sự làm bạn mất mặt.


Mà chỉ là sự tự ti của chính bạn đang chiếu lên người cô ấy.


Là vì bạn không đủ yêu, nhưng vẫn cố gắng duy trì mối quan hệ.


Còn như người bạn này của tôi…


Cậu ấy chẳng hề bận tâm người khác nhìn vợ mình thế nào.


Trong mắt cậu ấy, dù vợ có hơi lé mắt, đôi môi chưa hoàn hảo…


Thì khi nhắc đến vợ, cậu ấy vẫn luôn nói:


“Cô ấy giỏi hơn tôi.”


“Cô ấy rất mạnh mẽ.”


“Cô ấy rất dũng cảm.”


“Cô ấy đã hy sinh và cố gắng rất nhiều.”


Cậu ấy dùng cả tấm lòng để yêu thương vợ, nghiêm túc với tình yêu và trân trọng cuộc hôn nhân của mình.


Không hời hợt.


Không tự ti.


Và cũng vì thế, cậu ấy nhận được sự tôn trọng của tất cả mọi người.

Ps: Đọc bài này khiến tôi liên tưởng tới chuyện Duyên số của Thạch Lam