Lúc học lớp 5, lớp 6 gì đó, bạn tôi bị con chó già trước cổng trường cắn cho một phát.


Chính xác là một phát, máu chảy đầm đìa.


Người bạn đó của tôi rất đáng thương, bố mẹ không cần bạn, bạn phải ở với bà ngoại sống qua ngày.


Chúng tôi chưa từng bắt nạt bạn, đó là điều đương nhiên, chúng tôi cũng không để người khác bắt nạt bạn.


Chúng tôi đi tìm chủ nhân con chó đó để nói cho rõ phải trái, ông ta lấy chổi đuổi đánh chúng tôi, nói mấy đứa chúng tôi không có chứng cứ.


Báo cảnh sát, cảnh sát nói không thụ lý báo án của trẻ nhỏ.


Thầy giáo không lo, người nhà không ngó.


Cho nên, mười mấy cậu con trai lớp chúng tôi lựa một đêm cuối tuần, nhân lúc ông già nọ đang ngủ, lấy bánh bao thịt dụ con chó ra, rồi để hai cậu bạn thân hình cao to giữ chặt đầu con chó, những người khác ôm chân và eo của nó, chuẩn bị bắt đi.


Con chó vùng vẫy và la hét làm ông già thức giấc. Còn lại mấy người, nhanh chóng chạy lại kéo ông già ra sau, không cho ông lại gần.


Người tôi thì yếu, gan lại còn nhỏ, nên phụ trách đứng gần đó mắng ông ta, để di dời sự chú ý.


Ông già cũng chẳng vừa, c h ử i ngược lại chúng tôi một trận to, nhưng đáng tiếc là không ai chịu ra mặt giúp ông ta, có thể thấy người này bình thường sống cũng không ra gì.


Nhưng cuối cùng thì kế hoạch cũng thất bại, chúng tôi không bắt c ó c con chó đi được.


Đến thứ hai, ông già nọ lên trường kiện cáo.


Nhưng lúc đó không có camera, trời lại chập choạng tối, ông ta không nhìn rõ có bao nhiêu người, không nhận ra ai với ai, chỉ nhận ra hai cậu con trai có thân hình cao to thôi.


Mà họ thì sống c h ế t không chịu thừa nhận, bảo tối đó đang ngủ ngon ở nhà.


Cảnh sát nhập cuộc cũng không có tác dụng.


Các bạn nữ trong lớp thấy chuyện đang rùm beng mới nhân cơ hội nói con chó nọ c ắ n Tiểu Hoa lớp mình, mà vẫn chưa được bồi thường đây này. Tôi phải nể các bạn ấy, tận dụng chất giọng cao của mình vừa cãi, vừa khóc, vừa tủi.


Cuối cùng, nhà trường phải ra mặt bồi thường một khoản tiền cho Tiểu Hoa mới xong chuyện.


Hiệu trưởng trường không trách chúng tôi, nhóm thầy cô giáo thì cười cười bảo chúng tôi đỉnh lắm.


Sau chuyện này, Tiểu Hoa thay đổi hẳn, lúc trước cô rụt rè, nhút nhát, nhưng sau này trở nên tự tin, lạc quan, vui vẻ hơn rất nhiều.


Mấy năm trước, trước khi xảy ra dịch bệnh ấy, chúng tôi có họp lớp một lần, Tiểu Hoa còn cố ý bay từ Boston về để tham gia, nâng ly với từng người trong lớp.


Cô ấy nói, sau chuyện đó cô mới tin rằng, cô cũng là người được người khác yêu thương, cho nên, cô không còn sợ gì nữa.

Nguồn:  https://www.facebook.com/share/1BmzqDMG6H/?mibextid=wwXIfr