Dẫn con đi chơi ở khu vui chơi.
Có trò vớt cá vàng, 20 tệ/người, mỗi người được vớt 3 con mang về, còn được tặng một chiếc lọ nhỏ đựng cá.
Con vớt xong đưa chiếc lọ cho tôi. Tôi vừa nhìn đã nhíu mày.
Ba con cá kiểu gì thế này?
Một con bị cụt đuôi, một con không có vảy, còn một con thì bị tổn thương ở một bên mắt.
Tôi bảo con vớt lại, chọn những con khỏe mạnh, lanh lợi, màu sắc đẹp và tươi sáng.
Đứa trẻ chưa đầy 5 tuổi nói:
“Mẹ ơi, mấy con này đều bị thương cả rồi. Chắc chắn chẳng ai muốn chúng đâu. Ở đây cứ bị người ta vớt lên vớt xuống mãi, chẳng bao lâu nữa chúng sẽ chet mất.”
Tôi lặng người, ngồi xổm xuống ôm lấy con. Trong lòng dâng lên một nỗi xót xa dịu dàng. Tôi nghiêm túc nhìn vào mắt con:
“Được rồi, vậy chúng ta cùng giúp mấy chú cá nhỏ nhé.”
Chúng tôi mang chúng về nhà, đặc biệt mua một bể cá cảnh có máy cung cấp oxy, mua thức ăn cho cá, trong bể còn đặt cả rong thủy sinh.
Tôi cẩn thận bảo vệ sự lương thiện và ngây thơ ấy của con.
Theo lời con thì: “Cuối cùng mấy chú cá nhỏ cũng được sống những ngày tháng tốt đẹp mà trước đây chúng chẳng dám mơ tới.”
Những chú cá vốn chịu nhiều bất hạnh, cuối cùng lại trở thành những chú cá có phúc.
Sau này, vảy và đuôi của mấy chú cá nhỏ mọc lại, chúng cũng lớn hơn nữa.

Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên gieo một dòng!